Cậu từng nói với tớ rằng, khi một thứ tích lũy đủ về lượng, thì đến một lúc nào đó sẽ xảy ra sự biến đổi về chất.
Tớ vẫn nhớ câu ấy.
Và không hiểu sao đến đúng ngày thứ 100, tớ lại nghĩ về nó nhiều hơn bình thường.
100 ngày chắc chẳng phải một khoảng thời gian quá dài. Nhưng hình như nó cũng đủ dài để có một vài thứ trong tớ không còn giống ngày đầu nữa.
Ngày 06/06, cậu chỉ đơn giản là một người mà tớ đang bắt đầu làm quen.
Còn bây giờ...
cậu đã trở thành một người mà tớ thật sự để tâm.
Tớ biết 100 ngày vẫn chưa đủ để tớ hiểu hết về cậu. Có lẽ vẫn còn rất nhiều điều về Thảo mà tớ chưa từng được biết.
Nhưng trong những điều mà tớ đã có cơ hội nhìn thấy, tớ thấy một cô gái rất hiền.
Một cô gái khá nhạy cảm, và đôi khi để ý đến những điều mà người khác có thể chẳng nhận ra.
Có lúc cậu suy nghĩ rất nhiều. Có lúc cậu buồn. Có lúc cậu khóc. Có lúc cậu mệt, và cũng có lúc cậu ngã xuống.
Nhưng có một điều tớ thật sự rất ngưỡng mộ ở cậu.
Cậu vẫn quay trở lại.
Cậu vẫn đứng lên.
Và cậu vẫn tiếp tục đi.
Tớ nghĩ đó là một kiểu dũng cảm rất riêng của cậu. Có thể cậu chẳng nghĩ nó đáng để ngưỡng mộ đến thế... nhưng tớ thì có.
Và còn một điều nữa...
Cảm ơn cậu vì đã cho tớ cơ hội được biết cậu.
Cảm ơn vì đã cho tớ cơ hội được tìm hiểu cậu.
Được quan tâm cậu.
Được nghe cậu kể chuyện.
Được cậu nhận xét.
Được cậu chỉnh đốn mỗi khi tớ làm điều gì chưa đúng.
Và cả những lần cậu lựa chọn tha thứ cho sự vụng về của tớ.
Tớ biết tớ cũng chẳng phải một người hoàn hảo. Có lúc tớ nói chưa khéo. Có lúc tớ làm chưa tốt. Và chắc chắn vẫn còn nhiều thứ tớ phải học.
Nhưng có một điều tớ muốn cậu biết là thật.
Tớ thích cậu.
Tớ thích cậu không phải vì tớ nghĩ cậu là một người hoàn hảo.
Mà bởi vì tớ thích con người mà tớ đã có cơ hội được biết trong 100 ngày vừa rồi.
Và càng biết cậu... tớ lại càng muốn được biết cậu nhiều hơn.
Tớ không biết sau này hai đứa mình sẽ đi được đến đâu. Và tớ cũng không muốn hứa những điều quá xa.
Cậu vẫn có con đường của cậu. Tớ cũng có con đường của tớ.
Nhưng nếu cậu cho phép...
tớ muốn trong một đoạn đường phía trước, hai đứa mình có thể đi cạnh nhau.
Không phải để kéo cậu đi.
Không phải để quyết định thay cậu.
Mà chỉ là...
khi cậu muốn bước tiếp, tớ cũng muốn được bước cùng cậu.
Thế nên...
hình như “sự biến đổi về chất” mà tớ nói lúc nãy...
chính là chuyện này.
Tớ muốn nghiêm túc với cậu hơn.
Không chỉ là một người đang tìm hiểu cậu cho vui.
Mà là một người thật sự muốn bước về phía cậu.